*/?>
Close Preview

[Chiều Lên Bản Thượng]
1. Gió cuốn theo chiều xuống qua bao đồi nương
Nắng úa trên ngàn lá khi ánh chiều buông
Tiếng hát cô mừng nương trên rừng chiều bao la
Qua núi đồi khe lá.

Tiếng hát ai buồn quá bên lưng đèo cao
Tiếng suối bên ghềnh đá dư âm về đâu
Nghe với bao niềm thương yêu về miền cô liêu
Bên bản xưa rừng chiều.

[ĐK:]
Hò ơi, ta ca vang rừng sâu bên nhau
Vai kề vai trong tay ly rượu ấm
Nhìn nhau đi anh cho niềm thương mong manh
Lan rừng xanh bên thác uốn quanh.

Rừng ơi, vang lên muôn lời ca xa xa trong màn sương
Âm u khi chiều xuống
Về đây hôm nao nghe đời thôi thương đau
Mong ngày sau rừng xanh thắm màu.

2. Khói sáng vương đồi núi lan trong chiều sương
Thấp thoáng trong làn khói, bóng ai dừng chân
Thắm thiết câu mộng mơ
Ôi rừng đồi hoang xơ tôi vẫn còn ghi nhớ.

Nhớ biết bao hình bóng
Không bao giờ không bao giờ phai
Nhớ tiếng khen chiều ấy như ru lòng ai
Nhớ dáng ai ngồi đây
Khi chiều nào quay tơ bên bản xưa đợi chờ.

[Khúc Ca Đồng Tháp]
1. Đây tháp Mười phương Nam tôi thân yêu
Sông lúa vờn vợn trong ánh nắng chiều
Vang tiếng chày khắp chốn cô liêu.

Đây tháp Mười mênh mông này quanh năm
Có những mùa trồng dâu ta ươm tằm
Có những mùa trồng khoai hay hái cà.

[ĐK:]
Tháp Mười ơi đây miền Nam 
Say tự do vui bình an 
Hò ơ hò hò ơi
Ai vô Đồng Tháp mà nghe
Có chiều chiều về em bé
Em bé hát vè vè mà chơi
Đồng xanh xanh ngát chân trời
Ơ ơ ời ời ơ ờ ờ ơi.

Hò ơi
Quanh năm đồng lúa phì nhiêu
Lúa nhiều nuôi dân no ấm tang tình tình tình tang
Ai đi xin nhớ xóm làng
Quanh năm cày cấy cho nhà nhà Việt Nam.

2. Đây tháp Mười phương Nam tôi thân yêu
Vang tiếng hò hoà trong những tiếng cười
Vui cấy cày khắp chốn nơi nơi.

Như luyến tình yêu anh xa xôi
Trong luá vàng nàng thôn nữ tươi cười
Vui xóm làng hò ơi ta yêu đời.
Tháp Mười ơi!

[Chiều Làng Em]
Quê em nắng vàng nhạt cô thôn
Vài mây trắng dật dờ về cuối trời
Bâng khuâng tiếng hò qua xóm vắng
Khói lam buồn như muốn ngừng thời gian.

Một chiều anh mới đến
Bóng dừa nghiêng gió ru thềm
Tìm về đôi cánh mầu
Mắt em nhìn nói ngàn câu
Nhớ mãi mấy tình của mẹ quê nâu sồng
Của người em mơ mộng
Và chiều vàng ngát mênh mông
Là chiều ấy sang sông em chờ trông.

Anh ơi nhớ về thăm thôn xưa
Để nghe tiếng ngọt ngào ru bóng dừa
Xa xôi bước người anh lữ thứ
Nhớ thương hoài câu hát chiều làng em.